Đã bãi triều từ lâu, nhưng Tống Ẩn vẫn còn kinh hồn bạt vía.
Về đến phủ, hắn vội vàng uống cạn mấy chén rượu để định thần.
Buổi tảo triều hôm nay quả thực kinh tâm động phách, chẳng khác nào lên núi đao xuống biển lửa.
May mà Chu Nguyên Chương không thừa cơ làm khó dễ, nếu không Tống Ẩn cảm thấy cái mạng nhỏ này đã phải bỏ lại nơi triều đường rồi.




